Thêm một chuyến đò
5/29/2010 7:43:21 AM
Rồi ghế đá hàng cây, rồi góc sân trường ấy, rồi bàn ghế bụi mờ và dòng chữ khắc nghiêng “I love 9A bên gờ cửa sổ”
Dưới tán bàng xanh kia,có cậu trò còm lưng để thằng bạn thân ký vội tên mình lên vạt áo. Bên gốc phượng già này, chú phó nháy chớp đại nốt vài phô

Mười hàng dọc thẳng tắp gọn lõn giữa sân trường quen thuộc, gió hắt phong màn làm hàng chữ chênh nghiêng “Lễ chia tay học sinh lớp 9”

Vẵng xa xóm dưới, tiếng cát sét nhà ai vọng lại “Tháng 6 mùa thi”
Bầu trời vẫn xanh trong vời vợi. Tiếng thầy hiệu trưởng hôm nay nghe ấm áp hơn bao giờ hết khi nói với các em những lời nhắn nhũ ân cần trước phút chia tay. Bài hát “phượng hồng” của cô Hải Lý cũng da diết, ngọt ngào hơn làm cho tâm hồn các cô cậu học trò cứ ngỡ mình cũng ngẫn ngơ như cánh phượng. Hình như trên khuông nhạc ấy hôm nay cũng có lắm nốt trầm.
Học vấn là chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại ngọt ngào
Cố lên các em, trước mắt các em lúc này là một ngã ba sông, hãy chọn lấy một dòng đừng để nước trôi xuôi. Em có nghe chăng ,những dòng thơ cũ mèm xin đọc lại:
“Sao gặp nhau rồi lại chia tay
Con tàu đến rồi đi nhanh quá đỗi
Sân ga cô đơn tự mình không hiểu nổi
Tháng 5 vơi đầy nỗi nhớ niềm thương
Bốn năm thôi sống dưới mái trường
Trong tình thương thầy cô bè bạn
Tháng năm trôi cứ tưởng dài vô hạn
Mai xa rồi sắp hết thời gian…”
Rồi có tiếng thút thít ở cuối hàng hòa tiếng ve sầu thổn thức gọi mùa sang. Lời phát biểu của Cô Mùi nghe nghèn nghẹn. Và lúc này đây, tất cả các thầy cô ngồi đó nhìn các em với ánh mắt đầy yêu thương, quyến luyến. Không ai biết hôm nay sẽ còn bao nhiêu con bướm phượng được ép thêm vào những trang lưu bút.
Và chỉ một tháng nữa thôi, tất cả sẽ vỡ òa sau kỳ thi vượt cấp. Xin gửi lại chiếc áo đồng phục mang tên trường Hồng Thủy thân yêu cho đứa em lớp dưới. Hồng Thủy ơi, tạm biệt! ......

Rồi mùa tựu trường lại đến, sau dòng xe tấp nập vụt qua, ngược đường bên kia, có tốp học trò giơ tay vẫy vẫy: Cô ơi. Cô cười hiền lòng bùi ngùi nhắc: “Học trò cũ của tôi” - Các em đã lớn rồi. Và một hồi sau,cô chặc lưỡi: “Có vắng bóng một số người”-
Biết bao giờ em về lại trường xưa?
Nguyễn Thị Hà